Giúp con không quên phong tục cổ truyền

Giúp con không quên phong tục cổ truyền

Năm nào cũng vậy, từ 20 tháng chạp, ông Định (khu đô thị Nam Trung Yên, Hà Nội) lại chọn một ngày chủ nhật gọi 3 cô cháu ngoại tới “giúp” làm mứt gừng, mứt quất.


Trước đó, ông bà​ đã đi chợ mua đủ nguyên liệu, các cô cháu gái, mới
4-6 tuổi, được phân công các nhiệm vụ như xúc đường, nhào đường ngâm
quất, gừng, mang hộp tới đựng… Dù thành phẩm là vài kg mứt này thường 3
nhà ăn vài tháng chưa hết nhưng năm nào ông Định cũng say mê làm.


Các cô cháu gái vừa ngồi xem ông làm mứt, vừa nghe ông hướng dẫn cách
làm, nghe ông kể về những cái Tết “hồi xưa” của bố, của mẹ, bé nào cũng
hào hứng và thích thú. 

“Giờ
ra chợ, vào siêu thị mua vài chục là xong hết nhưng tôi muốn làm để các
cháu biết đến cái vị Tết, hưởng không khí Tết, và ý nghĩa khi tự tay
làm được những món ngày Tết”, ông Định bộc bạch.

Ông
Định cho biết, giờ các cháu được hưởng đầy đủ hết rồi nên không thèm
thuồng bánh kẹo như bố mẹ chúng ngày trước, nhưng đứa nào cũng vẫn thích
bánh, mứt ông làm, nhất là khi các bé tự góp tay vào đó.

banh-jpg[1030060264].jpg

Bác Nguyễn Văn Thiện ở phố Đội Cấn (Ba Đình, Hà Nội) cùng con cháu sum vầy gói bánh chưng. Ảnh: Khánh Huyền.

Cũng
muốn con, cháu giữ mãi những tập tục đẹp trong ngày Tết, năm nào bà
Hành (Thụy Khuê, Tây Hồ, Hà Nội) cũng tập trung cả nhà để cùng gói nồi
bánh chưng to vào ngày 28 âm. 


“Hôm đó bọn trẻ được nghỉ học, nghỉ làm rồi nên mỗi đứa một việc, làm thì ít, chuyện thì nhiều, rôm rả lắm”, bà Hành kể.


Hiện tại, hai cô con gái và một anh con trai của bà đều đã có gia đình
riêng nhưng dịp này vẫn về nhà mẹ, dẫn theo các cháu, để cùng gói bánh
và ăn bữa tất niên. Cỗ chỉ gồm những món đơn giản vì người lớn muốn dành
nhiều thời gian cho trẻ con, hướng dẫn các bé cách làm bánh, cách bày
mâm ngũ quả, cách trang trí nhà cửa…


Sau ngày Tất niên, cả nhà có lệ nữa là mùng 2 Tết, các con cháu lại tập
trung ở nhà bà để từ đó đi chúc Tết họ hàng, anh em ở khu xung quanh. 


“Cả năm con cháu bận việc cơ quan, đây là dịp để bọn trẻ gặp nhau, biết họ hàng, người già người trẻ”, cụ Hành kể.

Cảm
thấy Tết ngày càng “nhạt” và trẻ con hầu như không có ý niệm gì về ngày
lễ cổ truyền lớn nhất trong năm ngoài chuyện được tiền lì xì và mặc đồ
đẹp, chị Hảo (Hoàng Mai, Hà Nội) cố gắng giúp con cảm nhận được ý nghĩa
Tết bằng việc dẫn con đi mua sắm, ngắm đào, quất, đồng thời giải thích
cho con ý nghĩa khi trưng các loại cây, hoa và mặc đồ đẹp.

Bố
mẹ cũng rủ cậu con trai 4 tuổi cùng dọn dẹp nhà cửa rồi đưa về quê để
xem ông gói bánh chưng, bà nẫu cỗ. Chiều cuối năm, các ông, bác và bố bé
đi tảo mộ, mời các cụ về ăn Tết và bé cũng được dẫn theo.

Chị
Hảo cho biết, vì đang tuổi ham khám phá nên bé rất hay hỏi, và gia đình
chị coi đó là một cơ hội để giải thích với con vì sao ngày Tết lại phải
mời các cụ đã đi xa về, vì sao bố mẹ lại biếu quà ông bà còn ông bà thì
lì xì cho các cháu…

“Mình
nhớ mãi hồi bé, dù bố mẹ hay anh chị em trong nhà đang cãi nhau, có
chuyện không vui, hay thiếu thốn gì thì sáng mùng 1, không ai được rầu
rĩ, phải tươi vui, coi như bỏ hết chuyện cũ để đón những điều tốt đẹp
sắp tới. Khi ấy, mình cảm nhận được Tết là cái gì thiêng liêng lắm, và
những người thân gần gũi, yêu thương xiết bao. Giờ mình muốn các con
cũng cảm nhận được điều ấy”, chị Hảo nói.

Gia
đình chị Tú (Tây Hồ, Hà Nội) lại giúp con cảm nhận ý nghĩa Tết bằng
cách hằng năm dẫn bé lên Quốc Tử Giám ngắm cảnh các ông đồ viết và xin
chữ. Cậu nhóc 3 tuổi còn thích thú khi được mẹ mặc cho áo dài, khăn đóng
và cầm bút “khai xuân” vào đầu năm.

“Từ
lúc mình còn bé, bố mẹ đã duy trì nếp cứ sáng mùng 1 là mỗi người trong
nhà tự viết một điều gì đó, có thể cho riêng mình, hoặc cho cả nhà, để
‘mở hàng’ năm mới học hành chăm chỉ giỏi giang”, chị Tú kể. Vì thế, dù
con còn nhỏ, nhưng chị đã muốn bé bắt đầu có ý thức về điều này.

Hằng
năm, vợ chồng chị đều dẫn con về quê  nội ở Đại Đồng (Hà Tây cũ) xem bà
làm chè lam, kẹo vừng đón Tết. “Loại bánh kẹo mộc mạc này gắn liền với
quê bố bé, nên mình cũng muốn con biết và trân trọng”, chị Tú chia sẻ.

Nguồn: VNE