Hãy giáo dục thai nhi ngay từ trong bụng mẹ

Hãy giáo dục thai nhi ngay từ trong bụng mẹ

Trước đây người ta cho rằng, thai nhi trong bụng mẹ là một thực thể sống không có ý thức, như một cơ thể sinh vật không có cảm giác và tri giác, không có chức năng tâm lý, không liên hệ gì với thế giới bên ngoài.

Nhưng theo kết quả thực nghiệm khoa học, thai nhi không những có
thính giác, thị giác, khứu giác, xúc giác, vị giác mà còn có cả trí nhớ
và có thể trao đổi thông tin với cơ thể người mẹ. Vì thế việc giáo dục
thai nhi là hoàn toàn có cơ sở khoa học.

Sự phát triển thính giác của bé

Vào
thời kỳ giữa của bào thai, thai nhi đã bắt đầu mẫn cảm với âm thanh,
những âm thanh đó bao gồm: âm thanh trong cơ thể người mẹ như nhịp đập
của huyết quản, động mạch ở tử cung, mạch máu ở cuống rốn và sự co bóp
của dạ dày; những âm thanh từ bên ngoài, kể cả những lời tâm sự của bố
mẹ thai nhi cũng có thể nghe được.
Hiện nay, người ta có thể dùng
những dụng cụ quan sát hiện đại để quan sát tình hình của thai nhi trong
dạ con của người mẹ. Khi thai nhi nghe thấy âm thanh thì tim nó đập
nhanh hơn; khi nghe thấy tiếng xe ô tô thì nó liền cựa quậy; khi nghe
nhịp tim của người mẹ thì nó thôi cựa quậy. Vì thế, sau khi trẻ ra đời,
lúc trẻ khóc người mẹ chỉ cần bế đứa bé áp sát vào lòng thì nó sẽ nhanh
chóng nín khóc và một lát sau thì ngủ, vì ở trong bụng mẹ trẻ đã quen
với nhịp đập huyết quản của mẹ.

Sự phát triển thị giác của bé

Thai
nhi sống trong bào thai bị bao bọc bởi nước ối, nhau thai, có thể nó
không nhìn thấy gì nhưng điều đó không có nghĩa là thị giác của bé không
phát triển.
Đến tháng thứ 4, thai nhi đã có khả năng cảm thụ ánh
sáng. Nếu dùng đèn pin chiếu ánh sáng vào bụng mẹ và quan sát thì thấy
thai nhi mở mắt và quay mặt về phía có ánh sáng, nhịp tim của bé cũng
thay đổi. Tuy nhiên, nếu chiếu ánh sáng mạnh quá thì bé sẽ cảm thấy khó
chịu, thậm chí hoảng sợ.

Sự phát triển xúc giác

Khi
thai được hai tháng thì nó đã có thể cử động phần đầu, tứ chi và phần
thân, có thể chuyển dịch trong bào thai. Đến tháng thứ 4, nếu người mẹ
sờ tay vào bụng mình thì em bé sẽ chau mày, nhắm mắt; nếu người mẹ tạo
ra một áp lực nhỏ trên bụng (chẳng hạn ấn tay vào bụng) thì bé sẽ dùng
tay hoặc chân của mình để phản ứng lại.
Qua kính quan sát, thai nhi
có thể phát hiện thấy khi chạm phải lòng bàn tay của thai nhi, ngay lập
tức bé sẽ nắm chặt tay vào; nếu chạm phải miệng thì bé sẽ phản ứng bằng
cách ngậm môi và mút.

Sự phát triển vị giác và khứu giác


tuần lễ thứ 11, cấu trúc lưỡi của bé về cơ bản đã giống với lưỡi của
người lớn; bé đã phân biệt được vị mặn, ngọt, chua, đắng và dường như nó
thích ngọt hơn những vị khác. Ebert – nhà bác học người Newzeland đã
làm một thí nghiệm như sau: ông cho một ít đường tinh vào trong nước ối
của phụ nữ mang thai, kết quả là thai nhi nuốt nước ối nhiều hơn; sau đó
ông ta lại cho vào nước ối một ít dầu rất khó chịu, thai nhi lập tức
ngừng nuốt nước ối và bắt đầu cựa quậy trong bụng mẹ tỏ vẻ khó chịu.
Đến
tháng thứ 7, khứu giác của bé bắt đầu hoạt động, qua nước ối bé đã cảm
nhận được mùi của thức ăn mà người mẹ ăn vào và cũng có phản ứng thích
mùi dễ chịu, không thích mùi khó chịu.
Như vậy có thể khẳng định
rằng, việc dạy thai là hoàn toàn có cơ sở khoa học và có thể thực hiện
dựa trên sự phát triển 5 giác quan của trẻ ngay từ khi còn là bào thai.
Và việc giáo dục thai nhi cũng chính là nhằm phát triển tối đa 5 giác
quan này của bé, nhằm giúp bé có thể phát triển vượt trội ngay từ khi
còn trong bụng mẹ.

Theo Mangthai