Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa

Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa

Những bà mẹ công sở bận rộn vừa phải đảm bảo công việc, vừa phải chăm sóc con nhỏ. Nhiều chiêu chăm con từ xa được các bà mẹ tận dụng để 8 tiếng ở cơ quan, họ vẫn có cảm giác yên tâm như đang ở bên con.

“Trộm” giờ làm để chăm con

Công
việc của chị Minh Tú – nhân viên truyền thông của một Tập đoàn Tài
chính – khá vất vả. Bé Cún được 4 tháng, chị phải đi làm lại. Chỗ làm
hơi xa nhà, chị không thể tranh thủ buổi trưa về cho bé Cún bú ti được.
May mà có dì của bé (em gái chị Tú) đang học Đại học ở chung nhà xung
phong chăm bé giúp. “Từ khi Cún được
hơn 3 tháng rưỡi, tôi đã phải bắt đầu chuẩn bị cho bé làm quen dần với
việc mẹ đi làm. Thỉnh thoảng, tôi để Cún cho dì trông và đi đâu đó một
vài tiếng, tập cho con ăn sữa mẹ bằng bình bú. Sáng sáng, trước khi đi
làm, tôi vắt sữa ra, dặn dì ở nhà ngâm sữa, vệ sinh bình và cho con ăn.
Đi làm mà cứ thấp thỏm không biết ở nhà con có ăn được nhiều không, dì
có biết con đói lúc nào không, có cho con ăn đúng cách không. Đang giữa
giờ làm, tôi phải trốn vào toilet của công ty để vắt sữa, cho vào bình
đã tiệt trùng, để trong tủ mát của công ty. Buổi trưa, tôi lại tất tả
chạy ra thuê xe ôm đem sữa về cho con.

Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa 1
Chị Thanh Tú và bé Cún

Chị
chia sẻ, đã có lúc hai vợ chồng tính chuyện chị nghỉ việc ở nhà chăm
con, nhưng tính đi tính lại, chị vẫn quyết định phải đi làm. Khi Cún
chuẩn bị ăn dặm,
chị lại tiếp tục công cuộc “chăm con từ xa”. Chị dậy từ sớm, tranh thủ
đi chợ, chọn thức ăn, sơ chế và dặn cách nấu bột cho bé. “Nói
vậy nhưng tôi cũng chẳng yên tâm, ngồi làm mà đầu óc cứ để đi đâu, cứ
ngơ ngẩn như mất hồn. Cứ 15 phút tôi lại gọi điện, nhắn tin cho dì bé
Cún một lần để ‘update’ tình hình của con, nhiều khi làm dì bé phát cáu.
Tôi lại lao vào mạng internet tìm thông tin về cách ăn dặm, tìm thực
đơn theo tuần… Thành ra 8 tiếng ở cơ quan, tôi chỉ tập trung làm việc
được chừng 5 – 6 tiếng. May mà có đồng nghiệp hỗ trợ, không thì cũng
nguy.
” – chị Tú kể.

Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa 2
Bé Cún bụ bẫm và rất lanh lợi.

Giờ
bé Cún đã được 13 tháng, con khỏe mạnh, lanh lợi, dì vẫn giúp trông
Cún, nhưng chị vẫn chưa yên tâm. Chị tâm sự, định cho con gái đi học mẫu
giáo, nhưng thấy nhiều scandal quá, chị cũng hơi… ghê ghê.

“Theo dõi” con từ xa


một giáo viên, thời gian làm việc của chị Minh Thư cũng rất căng. Em bé
của chị được 6 tháng tuổi cũng là lúc chị phải đi dạy lại. Trường cách
nhà gần 20 km, chị phải rất vất vả vừa chăm sóc con vừa đảm bảo công
việc. “Buổi sáng là khoảng thời gian
khủng hoảng nhất. Đêm tôi phải chấm bài khuya, sáng dậy sớm lo lắng cho
con, lắm hôm cuống lên vì gần đến giờ phải đi, con lại hứng chí “bĩnh”
ra, tôi lại cuống cuồng lau chùi rồi phi đến trường. Chồng tôi cũng phải
đi làm sớm nên không hỗ trợ được nhiều. May mà có bà ngoại ở gần, trông
hộ cháu nên cũng đỡ.

Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa 3
Chị Minh Thư và con gái.

Chị
chia sẻ, làm việc trên trường mà lòng chị như lửa đốt. Bà ngoại đã lớn
tuổi, sức khỏe giảm sút, chăm cháu nhỏ rất vất vả. Có lần, chị gọi về
nhà hỏi thăm, mẹ chị dỗi, bảo “chẳng nhẽ mày không tin mẹ, chẳng nhẽ mẹ
lại làm đau cháu…”; thành thử chị không dám gọi nữa. Thế là chồng chị có
thêm một việc nữa vào mỗi buổi trưa: chạy về ngó con rồi thông báo cho
vợ. “Tôi đang tính, sang tháng sẽ phải
trích ra một khoản tiền để thuê người giúp việc, chứ kéo dài tình hình
này, cả nhà đều stress mất
”. 

Chị Hồng Nhung (nhân viên
tài chính ngân hàng) thì vất vả với bé Tôm theo kiểu khác. Trước đây,
nhà chị Nhung có người giúp việc, sáng 7 giờ chị đi làm, 7 giờ tối mới
xong việc ở ngân hàng, tất tả về nhà, vẫn vất vả nhưng khá yên tâm vì
con. Khi bé Tôm được 18 tháng, cụ cậu bắt đầu biết nói và bỗng nổi hứng…
bám mẹ,
lúc nào cũng xòe tay đòi “mẹ Nhung, mẹ Nhung bế Tôm một tí nào”, việc
ăn ngủ, tắm, nhất nhất phải đòi mẹ, ai dỗ cũng không nghe. Đã vậy, người
giúp việc lại nghỉ làm.

Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa 4
Bé Tôm rất quấn mẹ Hồng Nhung.

Chị
quyết định cho bé Tôm đi học. Bé thích nghi nhanh, nhưng đi trẻ được
vài hôm thì ốm suốt, hết viêm họng, ho lại sốt và càng bám mẹ hơn. Chị
đành cho con nghỉ và xin nghỉ việc mấy hôm để chăm con. Khi Tôm khỏi ốm,
chị… trốn con để đi làm lại. Hôm ấy, bé Tôm đòi bà nội gọi mẹ cả chục
lần, đòi bà cho lên mạng để… nghe giọng và nhìn thấy mẹ, làm chị đứng
ngồi không yên. Chị cho biết, mình đang cấp tốc tìm người giúp việc mới.

Khốn khổ “nhồi” con đi học


Gấu của chị Thanh Hiền (nhân viên IT) mới 11 tháng tuổi nhưng đã phải
học mẫu giáo được 2 tháng. Chị Hiền cho biết, khi Gấu được 6 tháng, chị
đi làm lại. Thời gian đầu, chị nhờ được em gái trông bé rồi tong tưởi
chạy đi chạy về chăm con.
Có hôm bé Gấu khóc nhè, bị sốt hoặc bị trớ, em gái chị lại gọi điện,
nhắn tin giục chị về. Ròng rã cứ từ cơ quan về nhà, rồi từ nhà ngược lên
cơ quan, 3 tháng sau, chị Hiền bị sếp “soi”.

Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa 5
Phải đi học từ 9 tháng, nhưng bé Gấu vẫn rất ngoan và phát triển tốt.

Chị kể: “Gấu
còn nhỏ quá, nhưng bố mẹ bận, dì cũng bận nên tôi đành bấm bụng đưa con
đi mẫu giáo tư thục. Đến cơ quan, mở máy tính ra, tôi không thể tập
trung vào làm việc ngay mà cứ search đi search lại mấy cái từ khoá mà cả
tháng trước ngày nào tôi cũng search, đó là chuyện cho con đi nhà trẻ.
Điện thoại di động đổ chuông là tôi giật mình thon thót, cứ lo con khóc
ghê quá, cô giáo gọi đến đón con về. Tháng đầu, tôi hết nhắn tin cho cô
giáo hỏi chuyện con rồi lại bật camera lớp học lên xem. Cả tuần liền tôi
còn dậy sớm nấu cháo, gửi cô cho Gấu ăn.
” Đi học được một tháng, bé Gấu thích nghi tốt nên mẹ Hiền cũng bớt lo.

Mẹ công sở vật vã chăm con từ xa 6
Những khi được nghỉ làm, chị Thanh Hiền luôn dành thời gian cho con.

Bây
giờ, mỗi ngày chị không “soi” con nhiều nữa mà đem theo đồ chơi yêu
thích của Gấu đến gửi cô và dặn cô liên lạc ngay khi bé Gấu có biểu hiện
lạ.

Chị Thục Anh (nhân viên văn phòng) cũng khốn khổ với chuyện
cho con đi mẫu giáo. Công việc văn phòng của chị Thục Anh đòi hỏi chính
xác về giờ giấc, nhưng bé Kenvin (3 tuổi) lại không “hợp tác”. Buổi
sáng, mỗi khi chị lấy ba lô ra, bé biết phải đi học là lăn ra khóc, nước
mắt nước mũi tèm lem. Có hôm chị giấu ba lô trong cốp xe, giả vờ rủ
Kenvin đi chơi, ai dè cu cậu nhớ đường đến trường, nhảy cồm cồm trên xe,
báo hại mẹ Thục Anh phải đi vòng vèo đường khác đến trường. Nì nèo mãi,
bé mới chịu ăn sáng và vào lớp.

Tỏ ra vẻ cứng rắn, không cưng
nựng Kenvin để con không mè nheo, nhưng chị vẫn bồn chồn lo lắng. Gần
như hôm nào chị cũng gọi điện cho cô giáo hoặc gọi về nhà nhờ bà nội bí
mật đến thăm bé. Thậm chí, chị còn dạy mẹ chồng cách quay camera bằng
smartphone và up lên mạng cho chị xem. Bé Kenvin rất “quái”, nhiều lần
năn nỉ trốn học không được, có hôm, cu cậu giả vờ bị đau bụng, không
chịu ăn, nôn ọe đỏ cả mắt để… ép cô giáo gọi điện cho mẹ đến đón. Đang
làm, chị Thục Anh lại tất tả bỏ việc để chạy đến trường với con. Nhưng
Kenvin nhất quyết không chịu về nhà, chị đành… đưa cả con lên cơ quan.  

Chị
Thục Anh kể, cạnh nhà chị có bé gái 4 tuổi mới đi lớp, nhưng sáng nào
cũng gào khóc, hết gọi ông bà rồi lại cầu cứu hàng xóm. Hôm đầu cô bé ấy
đi học, về nhà đã khóc nức nở, mách bố mẹ bị cô giáo mắng vì tội … tè
dầm. Ngày thứ hai, con bé nhất quyết không rời cái bô, từ lúc về đòi
ngồi bô, lúc ăn cũng ngồi bô, bố mẹ con bé cứ bế lên là nó lại gào khóc.
Đến đêm, mệt quá, con bé mới chịu đi ngủ. Sáng hôm sau ngủ dậy, nó lại
đòi ngồi bô và nhất quyết không chịu đi học. Hỏi ra mới biết, cô giáo ở
lớp bắt con bé ngồi bô để không đái dầm, làm con bé bị ám ảnh. “
những chuyện như thế, tôi luôn phải để ý con từng tí một, lắm lúc phải
chiều cả những đòi hỏi quái đản của con. Có hôm, mới 10 giờ hơn tôi phải
xin nghỉ làm nửa tiếng, vọt đến trường, nấp từ xa nhìn con chơi, thấy
bé vẫn tươi tỉnh mới yên tâm về làm việc tiếp
”.

Có hàng
trăm tình huống dở khóc dở cười về chuyện các bà mẹ công sở bận bịu xoay
xỏa đủ cách để chăm con từ xa. Có lẽ, những câu chuyện ấy chỉ tạm lắng
xuống khi những đứa trẻ lớn hơn và tự chăm sóc được mình. 

Nguồn: TTVN